Chia Sẻ Xin...xin chào cậu

Thảo luận trong 'Tin Tức Tổng Hợp' bắt đầu bởi hungcnx1989, 13/8/15.

  1. hungcnx1989

    hungcnx1989 Moderator

    Bài viết:
    64
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Tôi đã ước mình học được hai chữ: "Can đảm". Chẳng để làm gì lớn lao ngoài việc chạy đến và nói với người ta: "Xin chào cậu!"
    Xem thêm: Blog tinh yeu cam dong nhat
    [​IMG]


    Tôi gặp cậu ấy ở một buổi ăn trưa. Hôm đó quán quen tôi hay ăn đóng cửa bất ngờ. Vừa nắng nóng, vừa đói, tôi tấp đại vào một quán ăn cũng gần đó. Hết bàn. Tôi đành lủi thủi qua cuối góc ngồi chung với một cậu trai khác. Khi cơm đưa tới, chưa kịp ăn bao nhiêu thì tôi lên cơn nấc cụt. Ngó quanh cái quán chẳng tìm thấy nổi một bình nước, đành chịu trận. Hơi xấu hổ một chút nhưng cậu bạn trước mặt vẫn ăn cơm tỉnh queo nên tôi ra dáng bình thản nhất có thể. Được một chút thì tôi hết nấc cụt. Mấy phút sau cậu ấy ăn cơm xong, đứng dậy rồi đi. Ơn trời, giờ đã được ngồi một mình. Thế là tôi chẳng giữ kẽ nữa, ăn uống tự nhiên nhất có thể. Nhưng bất ngờ khi ấy, một ly nước được đẩy gần về phía tôi. Miệng tôi lúc ấy lại đang chứa đầy thức ăn, chỉ dám đưa mắt ngước lên nhìn. Là cậu ấy. Cười thật tươi rồi bảo: "Uống nước đi!". Giây phút ấy bỗng như ngưng đọng. Còn con bé tôi khi ấy với một mồm đầy cơm, chỉ lí nhí cảm ơn rồi nhìn cậu tính tiền và đi về.

    Cả ngày hôm ấy của tôi như nở hoa. Nhưng đồng thời cũng có cảm giác gì đó bâng khuâng và tiếc nuối lắm. Phải chi tôi nuốt vội được cơm và hỏi lần sau có thể mời lại cậu ấy một ly nước nữa không. Nhưng rồi sau đó tôi cũng đã trấn an được mình. Tự nói với bản thân nếu đó đúng là người thuộc về mình, thì chắc chắn sẽ gặp lại cậu ấy một lần nữa. Nhưng mãi cho đến giờ, Sài Gòn rộng lớn này, tôi chẳng tìm thấy ly nước ấy của mình đã ở đâu.
    Xem thêm: Blog tinh yeu lang mang

    Tôi đã không nhận ra rằng, lương duyên là do ông trời ban cho. Nhưng có đủ can đảm để tiến về phía nhau hay không, lại là ở chính bản lĩnh của mỗi người. Tôi đã chẳng nhận ra điều ấy cho đến khi tôi gặp "Mắt Cười". Cậu ấy đứng đó, đợi đèn đỏ. Tôi bước tới. Cậu ấy quay sang nhìn chăm chăm vào cái túi xách là lạ của tôi, rồi tia lên thẻ sinh viên. Tôi buồn cười quá thể, nên giả vờ lại y chang hành động của cậu ấy. Ngó xuống túi, rồi từ từ nhắm thẳng lên thẻ sinh viên, rồi quay phắt một cái nhìn thẳng vào mắt cậu ấy. Cậu ấy thoáng sững sờ rồi bật cười. Dù đeo khẩu trang nhưng tôi vẫn cảm nhận rất rõ nụ cười của cậu ấy qua đuôi mắt cong lên như mảnh trăng non.

    Tôi về nhà và làm đủ trò. Đứng trước gương và soi hàng tiếng đồng hồ xem mình hôm ấy có đủ xinh hay không. Để thẻ sinh viên ngang tầm mắt mà Mắt Cười có thể thấy để xem cậu ấy có thể đọc được thông tin cá nhân tôi hay không. Rồi cứ vài phút lại vào Confession trường xem có ai tìm mình nữa chứ. Tôi cứ nhớ hoài đôi mắt ấy và giá như mình đã đủ đầy can đảm nhiều hơn. Nhưng giá như, vẫn mãi chỉ là... giá như!

    Nếu tớ vẫn mặc jeans đen, sơ mi trắng, mang cái túi xách ấy và đứng chờ đèn đỏ ở đúng khoảng thời gian đó, liệu cậu có thể chạy đến và nói xin chào với tớ một lần nữa được không, Mắt Cười à?

    Và nếu tớ vẫn đến cái quán ăn ấy vào đúng khoảng thời gian đó, bị nấc cụt và chẳng chịu rót nước, liệu tớ có thể gặp lại cậu chứ, Ly Nước?
    Xem thêm: Blog radio
     

Chia sẻ trang này